Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

Tập thơ về thầy cô phần 3



Người Lái Đò Trên Dòng Đời

Một dòng đời - một dòng sông
Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ
Muốn qua sông phải có đò
Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa...

Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò trí thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu con gửi lại người cha thương

Con đò mộc - mái đầu sương
Theo con đi khắp muôn phương mai này
Khúc sông ấy vẫn ngày ngày
Thầy đưa những chuyến đò đầy qua sông...

(Hương Thảo Nguyên)

Trời Sao...

Bầu trời ngàn sao lấp lánh
Lung linh ước vọng học trò
Mái trường long lanh mắt sáng
Ngời ngời ước vọng thầy cô...

Trường ơi, là dòng sông mát
Giọt trong kiến thức loài người
Cho em tắm trong sự thật
Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi.

Trường ơi, mái nhà em đấy
Tuổi thơ gởi mãi nơi này
Bảng đen nở dòng chữ trắng
Tay thầy vẫy ước mơ bay.

Thầy chưa từng dang tay đánh
Búp hoa còn giấu trong cành
Tuổi thơ cần nhiều cá tính
Cho đời đủ sắc tươi xanh

Cô ơi dang đôi tay rộng
Ôm em siết chặt vào lòng
Để đôi mắt em ngấn lệ
Long lanh hạt ngọc tình thương

Cô ơi ngọt ngào giọng nói
Bây giờ đời thiếu tiếng ru
Tình thương chảy trên trang giấy
Vào đời rửa sạch nỗi đau

Thầy cô cùng nhau thắp sáng
Niềm tin trong mắt học trò
Ngàn sao giữa trời ước vọng
Sáng ngời ánh mắt nên thơ.

(Nguyễn Chí Long)

Nghĩ Về Thầy

Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
Thấp thoáng chao nghiêng...
Khiến con chạnh nhớ về Người
Và câu chuyện năm xưa...

Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?
Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại
Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.

(Bảo Linh)

Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ

Bao năm lên phố, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê
Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

(Nguyễn Văn Thiên)

Hoa Và Ngày 20-11

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô - những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.

(Phạm Thị Thanh Nhàn)

Thầy

Ngôi trường cũ nơi thị trấn cổ
Và bầy chim xanh trên cành vông đồng
Thầy giáo già nhịp cây thướt gỗ
"Tiên học lễ, hậu học văn..."

Nếp tường cũ đã lâu không quét lại
Ai buộc lên nhành lựu gãy chéo khăn
Thềm giếng rêu in dấu thầy trượt nga
Chúng con buồn
Quả lựu rưng rưng

Con đường mới giờ chảng còn dấu tích
Vũng lầy xưa nước đọng chắn ngang
Phong phanh, thầy ngược chiều mưa gió
Bắt cầu dừa cho chúng con sang

Ba mươi năm
Bầy chim xanh vồng đồng đã bay muôn nẻo
Chúng con từ tay thầy đi khắp thế gian
Vũng lầy nào cũng nhắc thầm cây cầu dừa nhân hậu
Gặp tráo trở càng thương quả lựa chín vàng

Thầy ơi
Cánh đồng tháng mười lụt lội
Chậm muộn con về dâng một nén nhang
Nhịp thướt tập nắgt câu của thầy chợt vang trong ký ức
Nhịp thướt dạy chúng con đối thoại với cuộc đời từ buổi học đầu tiên

(Sưu tầm)

---------------------------------------
Mùa hè đến tiếng ve như im lặng
Chú ve con cũng buồn giống tụi tôi
Sắp xa rồi mỗi đứa một nơi
Ngồi ôm lại những buồn vui năm trước
Sao nhớ quá những ngày chung lớp

Ngồi bên nhau chung sách giờ kiểm tra
Nhớ giờ ra chơi nghe tiếng trống ùa ra
nhớ buổi đá banh cùng góp tiền thuê bóng
Còn nhớ cả những giờ lêu lổng
Bị thầy bắt khi bi-lắc đang hăng
Nhớ đề kiểm tra khó nhăn răng
Một đứa ra cả tổ cùng chép
Nhớ những giờ hát tên trái phép
Tên phụ huynh, vẫn tức nhưng vẫn cười

Mai xa rồi còn gì nên nói nốt
Nhớ bạn bên lớp- nhớ mãi trường xưa ơi
---------------------------------------

Còn chút gì để nhớ không em
Ngày bế giảng, tầm tã đường mưa ướt
Em đi trước, anh theo sau lặng bước
Hết cả rồi ánh mắt thắm lòng xưa
Còn chút gì để nhớ không em
Anh còn nhớ lần đầu ta gặp gỡ
Tim ai thương mà mắt nhìn bỡ ngỡ
Hồn nhớ ai giờ tan nát cõi lòng

Còn chút gì để mà nhớ mà thương
Đừng gợi lại nhưng nỗi lòng đau khổ
Đừng gợi lại những buồn đau tủi hổ
Kỉ niệm xưa xin giữ mãi trong lòng...
---------------------------------------

Bụi Phấn





Nay đã xa rồi yêu dấu ơi

Nhớ thầy cô nhớ....đến chơi vơi

Trường xưa cánh phượng ngày nao đã

Dõi theo ta để nghẹn muôn lời




Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn

Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn

Viết lên đôi chữ cười vui vẻ

Bảng cũng như ta cũng có " hồn "...!


Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy

Phấn chì bụi phủ tóc như mây

Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh

Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy


Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?

Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !

Bụi thời gian cứ bay theo gió

Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm


Rơi như lá úa nay lìa cành

Trên đường gian khổ hóa mong manh

Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã

Giảng giải từng câu thiếu niên thành............


Có biết ngày mai sẽ ra sao

Hạt mầm thầy nảy biết là bao

Bụi trần phấn toả mau phai thắm

Nào biết ngày sau sẽ thế nào !


Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo

Trên mái trường xưa nhạt ngói màu

Tóc người xưa cũng chen sợi bạc

Thầy đó trường đây lệ cứ trào....


Con vẫn yêu sao những điểm 10

Yêu thầy trách phạt học mà chơi

Phút giây ngày ấy như sống lại

Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời


Làm sao để trở lại ngày xưa

Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa

Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt

Quên những trận đòn đã từng chưa?


Ngày nay con vẫn giữ ân tình

Xưa còn non trẻ đã miệt khinh

Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt

Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình


Khi con cất bước xa mái trường

Tuổi người đã đủ để vấn vương

Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi

Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương
---------------------------------------
Tạ Lỗi

Cô - như cơn gió mùa Thu
Em - như lá vàng thoát cội
Cô ơi....! sao cô cứ vội
Xô vào em 1 thoáng lại.. bay xa....
Ngày qua.....ngày qua......ngày qua....
Lá vàng em , đã héo quá lâu rồi
Từ bài Toán của đầu giờ
Thờ ơ bài Ngữ Pháp
Tờ nháp của bài Văn
Chút nhọc nhằn trong môn Hóa

Và trong em những ngày tranh giỏi khá
Em chôn vào thơ ấu...thấm tim em....
Thì cô ơi...! giờ đây có ấm êm
Em ôm mãi cho lòng thêm kiêu hãnh!
Giờ trông cô...... thêm hao gầy mỏng mảnh
Thoát phong trần gột lãnh những ngày mưa
Hôm thăm cô như sống lại ngày xưa
Khi cúp tiết đổ thừa : " Em có bệnh "
Cô phân vân giữa giảng đường yên tịnh
Phạt sao đành khi trò bệnh thế kia
Em trông cô....chợt.....nước mắt đầm đìa
Ôm cô khiến cả giảng đường xao động !!!
Trời bao la...
Đất mênh mông....
Biển rông.....
Đến bao giờ thôi hết mộng phù du?
Lời cô như....
nghe vang vãng tiếng ru
Em thiu ngủ khi cô còn đang giảng
Giờ đây em trách ngày xưa lơ đảng
Cũng muộn mang..
Vì dĩ vãng....
hở cô?....?
Bởi ngày xưa em còn quá hồ đồ...!
Này em phải xin 2 từ Tha Thứ
Dầu trong em
chỉ là.....
nơi quá khứ !
Những tưởng rằng mới ứ buổi hôm qua
Lòng mong cô thuở ấy hãy thứ tha
Em biết lỗi...
Nhưng mong là tái phạm

Nhưng..... Cơ hội chẳng còn
Em - Cô - Giảng Đường
Nay xa thẳm......
Sẽ chẳng bao giơ....
Huyền Thoại nhẫm lại lần 2

Đứng chơ vơ ôm nước mắt mặn lòng
Rêu phong phủ lên nỗi buồn nhân thế
Cam hóa đá trút khổ đau xuống bể
Còn lấy gì để khóc nỗi niềm xưa...
---------------------------------------
BÀI THƠ TẶNG THẦY

Chân tình,nhiệt huyết ấy thầy tôi
Vất vả bao năm nghiệp trồng người
Cặm cụi đêm ngày trông em trẻ
Mong đem hạnh phúc đến cho đời

Bao nhiêu năm đứng trên bục giảng
Cùng bạn đường phấn trắng bảng đen
Thầy mãi vẫn đưa đò trầm lặng
Mỗi chuyến đò mỗi lứa chúng em

Tâm tính thầy rất đỗi trang nghiêm
Nhưng lắm khi cũng rất dịu hiền
Thầy:người giáo,người cha, người bạn
Dạy:ngoại ngữ lẫn kinh nghiệm riêng

Cảm ơn thầy dạy em lẽ phải
Những điều hay trong sáng thơ ngây
Cảm ơn thầy cho em tất cả
Thầy cho em cuộc sống muôn màu

Nay cầm bút vò đầu suy nghĩ
Viết bài thơ dâng tặng lên thầy
Những vần thơ ngượng ngạo thơ ngây
Nhưng chan chứa tình người thầy dạy

Công ơn thầy nặng tựa biển sâu
Em dẫu viết muôn lời khó tả
Em dẫu biết nhưng em vẫn viết
Bởi lòng em luôn nhớ đến thầy
---------------------------------------
Đến bây giờ khi bạn đã đi xa
Tôi bỗng thấy mình nhớ bạn nhiều quá
Con đường nhỏ bước chân giờ bỗng lạ
Phố đông người sao vẫn thấy lẻ loi

Đến bây giờ khi bạn đã xa rồi
Tôi mới biết bạn quan trọng nhiều lắm
Thôi cứ viết mãi những điều không thể
Nhật kí dày hơn tất cả những ngày qua

Đến bây giờ khi hai đứa cách xa
Tôi mới biết bạn cho tôi nhiều lắm
Hương hạnh phúc dịu dàng sâu thẳm
Tôi vô tình để tuột khỏi tầm tay

Ai chẳng có 1 khoảng trời thơ mộng
Với suy nghĩ bao dại khờ nông nổi
Khi có bạn chẳng bao giờ tôi hỏi
Hạnh phúc là gì, Hạnh phúc ở đâu?

Đến bây giờ khi mỗi đứa 1 nơi
Tôi mới biết mình lớn lên nhiều lắm
Biết mong nhớ biết buồn vui trông ngóng
Biết mở trái tim yeu thương mọi con người.

Hạnh phúc là gì vậy bạn nhỉ?
Tôi nhận ra khi nó đã qua rồi...
---------------------------------------
Bàn Tay Của Cô

Có một miền đất rất xa
Nơi bàn tay cô để lại
Bàn tay ngọt ngào hoa trái
Thành phố trên trang sách em

Cô ngồi soạn bài đêm đêm
Lung linh ánh đèn tỏa sáng
Mỗi ngày đứng trên bục giảng
Dắt em từng bước vào đời

Xôn xao âm thanh đất trời
Trên bàn tay cô đã dắt
Bàn tay lặng thầm dìu dắt
Cho em cả một bầu trời.
---------------------------------------
Dấu Xưa

Con trở về giở lại hành trang kỷ niệm
Thấy lòng mình hổ thẹn biết bao
Đã mấy lần mùa lá gọi lao xao
Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại
Những "dấu xưa" một thời thơ dại
Những hồn nhiên như lá giao mùa...
Con - ba mươi và cuộc sống tranh đua
Thèm níu được thời gian con mười bảy...

Thầy còn nhớ bao bài thơ đã viết
Cho mỗi lần một thế hệ đi qua
Bao tâm huyết một đời chẳng phôi pha
Bao bụi phấn đã nhuốm màu mái tóc
Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc
Xoè bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi...

THẦM LẶNG
Đi nữa đoạn đường đời
Quay lại nhìn mới hiểu
Tuổi xuân đã qua rồi
Lòng nuối tiếc bâng quơ

Ôi tuổi trẻ còn đâu
Giờ bùi ngùi xúc động
Những khoảng đời thầm lặng
Dẫn dắt đàn em thơ

Các em nhỏ giờ đây
Tuổi đòi còn rạo rực
Tiếp nói tuổi cha ông
Với niềm tin hăng hái

Và rồi cũng như thế
Tuổi trẻ sẽ trôi qua
Qui luật cứ diễn ra
Tiếp nối rồi tiếp nối

(thuy an)

ơn thầy
ngày đầu bước vào lớp
thầy bước đi nhẹ nhàng
ánh mắt thầy long lanh
nhìn chúng em trìu mến
câu đầu tiên thầy nói
các em mở sách ra
nhũng lời nói của thầy
ấm áp như lòng mẹ
dịu dàng như lời ru
thầy là người lái đò
đưa chúng em sang sông
dạy chúng em kiến thức
thầy như một người cha
dạy chúng em khôn lớn
nuôi chúng em thành người
chúng em mãi khắc ghi
những công ơn của thầy
một công ơn cao cả
sẽ không bao giờ quên

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright 2011 Taynguyennews.net. Designed by Cute Templates Blogger.
Thanks to: Link 1, Link 2, Link 3.